Tổng kết 1 năm du học Singapore: được và mất gì?

Bài viết được cập nhật mới nhất vào ngày: 10/09/2026

Ngồi trên một chuyến MRT buổi tối, nhìn qua khung cửa sổ những tòa nhà đã quá quen mắt, mình chợt nhận ra đã tròn 365 ngày kể từ khi đặt chân xuống sân bay Changi. Ngày đầu tiên đó là một mớ hỗn độn của háo hức, lo lắng và cảm giác lạ lẫm; giờ đây mọi thứ đã thấm dần vào thói quen, nhưng cũng để lại những dấu vết không thể xóa nhòa.

Anh Nguyễn Đăng Hiển chụp cùng với học sinh của Eduzone đang theo học tại Kaplan Singapore
Anh Nguyễn Đăng Hiển – Giám đốc Eduzone chụp cùng với học sinh của Eduzone đang theo học tại Kaplan Singapore

Bài viết này là một cái nhìn trung thực về một năm du học Singapore của mình: không tô hồng thành công, cũng không phóng đại khó khăn, để bất kỳ ai đang cân nhắc có nên đi du học Singapore không cũng có được một bức tranh đầy đủ nhất.

Những gì mình đã được

Kiến thức và tư duy học thuật thay đổi rõ rệt

Môi trường học ở đây buộc mình phải thay đổi cách tiếp cận: từ học thuộc sang tư duy phản biện và tự nghiên cứu. Mình còn nhớ rõ môn Research Methods, nơi phải tự thiết kế khảo sát, xử lý số liệu và đứng bảo vệ kết quả trước cả lớp bằng tiếng Anh. Quá trình đó không chỉ cho mình kiến thức, mà còn dạy mình cách đặt câu hỏi, kiểm chứng thông tin thay vì tin ngay những gì đọc được. Đó là một thay đổi tư duy mà đến giờ mình vẫn thấy hữu dụng, kể cả khi không còn ngồi trong lớp học nữa.

Kỹ năng sống độc lập

Một năm trước, mình gần như không biết nấu ăn và mọi thứ đều trông cậy vào bố mẹ. Giờ thì mình đã quen với việc tự lập ngân sách hàng tháng, chia tiền thuê phòng, tiền ăn, tiền đi lại, biết đi chợ ở hawker centre thay vì ăn hàng suốt để tiết kiệm. Mình vẫn nhớ lần đầu vừa nấu ăn vừa ôn thi vào tháng cuối kỳ, luống cuống đủ đường, nhưng rồi cũng thành thói quen. Những “sai lầm” mình từng trải qua trước đây, giờ nhìn lại lại trở thành minh chứng rõ nhất cho việc mình đã trưởng thành hơn bao nhiêu.

Mối quan hệ đa văn hóa và góc nhìn rộng hơn

Kết bạn với những người đến từ Malaysia, Ấn Độ, Trung Quốc, châu Âu đã thay đổi cách mình nhìn nhận sự khác biệt. Mình nhớ một buổi tối ngồi nghe người bạn Indonesia kể về lễ hội tôn giáo của họ, hay một lần làm dự án nhóm mà sự khác nhau trong phong cách làm việc giữa bạn châu Âu và châu Á suýt gây xung đột, cho đến khi mỗi người chịu ngồi lại nói rõ kỳ vọng của mình. Những va chạm nhỏ như vậy dạy mình cách tôn trọng sự khác biệt, thay vì mặc định rằng cách của mình là đúng.

Sự tự tin và bản lĩnh

Một năm trước, mỗi lần phải thuyết trình tiếng Anh trước lớp 30 người là tim mình đập nhanh, tay run, nói vấp lên vấp xuống. Giờ thì mình có thể đứng thuyết trình cả 15, 20 phút mà không còn cảm giác sợ hãi như trước. Cái được lớn nhất không nằm ở việc tiếng Anh giỏi lên bao nhiêu, mà là mình không còn sợ mắc sai lầm trước đám đông nữa. Đây có lẽ là một sự thay đổi khó đo đếm bằng con số, nhưng có lẽ là giá trị lớn nhất mình mang về sau một năm này.

Những gì mình đã mất hoặc phải đánh đổi

Thiếu thời gian bên gia đình, lỡ những cột mốc quan trọng

Đây là điều làm mình day dứt nhất. Mình đã không có mặt trong ngày sinh nhật mẹ và người thân, chỉ có thể mở video call chúc mừng mà không thể ôm mẹ thật sự. Có mặt về hình ảnh nhưng vắng mặt về cảm xúc. Khi nhìn qua màn hình không thể thay thế được tiếng cười hay mùi thức ăn trong bữa cơm gia đình. Khoảng cách ấy khiến mình bỏ lỡ dần những câu chuyện đời thường mà trước đây mình vẫn luôn có mặt.

Phai mờ một phần kết nối với bạn bè cũ

Nhóm bạn thân ở Việt Nam giờ mỗi người một cuộc sống riêng. Có lần về nước nghỉ lễ, mình hẹn cả nhóm đi cà phê như ngày xưa, nhưng câu chuyện cứ ngắt quãng vì không ai còn theo kịp chuyện của ai. Cảm giác lạc lõng ngay trên chính quê hương mình là điều mà trước khi đi du học, mình chưa từng nghĩ tới. Đó là một mất mát nhẹ nhàng nhưng có thật, và có lẽ cũng là điều tự nhiên khi mỗi người chọn một con đường riêng.

Sức khỏe tinh thần và thể chất bị ảnh hưởng theo từng giai đoạn

Không phải lúc nào mọi thứ cũng tươi sáng. Có một tháng giữa kỳ hai, mình rơi vào trạng thái vừa stress vì bài vở dồn dập, vừa cô đơn vì chưa hòa nhập hết với môi trường mới. Những đêm thức đến hai ba giờ sáng ôn bài, sáng hôm sau vẫn phải dậy sớm đi học, lặp đi lặp lại đến khi cơ thể mệt mỏi rõ rệt. Đây thực sự là cái giá không hề nhỏ cho việc thích nghi với một cuộc sống hoàn toàn mới.

Áp lực tài chính và gánh nặng vô hình

Mỗi lần nhận tiền bố mẹ gửi sang, trong đầu mình luôn văng vẳng câu hỏi: số tiền này đổi ra là bao nhiêu công sức của bố mẹ ở nhà. Cảm giác đó tạo ra một áp lực âm thầm nhưng dai dẳng, buộc mình phải cố gắng hơn để xứng đáng với khoản đầu tư ấy. Đó không hẳn là điều tiêu cực hoàn toàn, nhưng chắc chắn là một gánh nặng tâm lý mà không phải ai cũng hình dung được trước khi lên đường.

Mình viết ra những điều “mất” này không phải để làm ai đó chùn bước hay sợ hãi trước quyết định đi du học, mà để có một bức tranh thực tế hơn, từ đó chuẩn bị tâm lý tốt hơn nếu quyết định lên đường.

Tóm lại sau một năm, mình nhận ra:

  • Được: tư duy học thuật, kỹ năng sống độc lập, góc nhìn đa văn hóa, sự tự tin
  • Mất: thời gian bên gia đình, một phần kết nối bạn bè cũ, sức khỏe tinh thần – thể chất trong giai đoạn khó khăn, và áp lực tài chính vô hình

Lời kết

Nếu được chọn lại từ đầu, mình vẫn sẽ chọn đi du học Singapore. Không phải vì mọi thứ đều suôn sẻ, mà vì những gì mình học được (cả từ thành công lẫn từ những lần vấp ngã) là những bài học mà mình tin không con đường nào khác dạy được nhanh và sâu đến vậy. Du học không phải một hành trình trải hoa hồng như nhiều người vẫn tưởng tượng, nhưng nếu sẵn sàng đối diện với cả hai mặt được và mất, đây thực sự là một hành trình đáng giá.

Vậy là mình đã đi hết 1 năm hành trình du học Singapore của mình, từ những ngày đầu bỡ ngỡ tìm nhà tìm đường, những sai lầm dở khóc dở cười, cho đến bài chia sẻ cảm nhận này. Cám ơn các chị ở Eduzone đã giúp đỡ và tư vấn tận tình cho em từ những ngày đầu và kể cả bây giờ.

Nếu bạn đang phân vân có nên đi du học Singapore hay không, đừng ngần ngại để lại câu hỏi ở phần bình luận. Và nếu bạn cũng đang hoặc đã từng du học, hãy chia sẻ hành trình “được và mất” của riêng bạn nhé, biết đâu câu chuyện của bạn lại là cú hích để ai đó dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình.

Tác giả: Sinh viên Huy Hoàng (Louis)

Đánh giá chất lượng bài viết:
Trung bình: 5/5 sao (59 lượt đánh giá)
Bài viết được kiểm duyệt chuyên môn bởi ông Nguyễn Đăng Hiển - Chuyên gia giáo dục Singapore (Singapore Education Specialist by STB)

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN MIỄN PHÍ

Đăng ký để được các chuyên viên tư vấn miễn phí cho bạn